Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

Chồng tán thưởng 'mất trinh' nghiến răng báo oán vợ ngoan.

Bôn ba nhiều nơi nên tôi kết giao, làm quen và có quan hệ yêu đương với khá nhiều cô gái

Chồng 'mất trinh' nghiến răng trả thù vợ ngoan

Thảo đề nghị tôi phải đọc lại lý lịch yêu đương của mình, tuyên thệ sẽ không bao giờ bội phản vợ, xong đâu đấy mới cho tôi gần gụi. Thậm chí, phải mất mấy phút tôi mới định thần và hiểu được điều Thảo nói. Tôi biếu không cô loại đàn ông lăng nhăng, đã “mất trinh” lại còn lừa dối vợ.

Tôi không yêu Vân, vớ chỉ vì nhu cầu sinh lý. Mỗi lần anh ta động vào người tôi là tôi lại thấy kinh tởm, bẩn thỉu. Kiên trì hơn một năm, tôi cũng có được tình ái của Thảo.

Thảo cầm “lý lịch tình trường” của tôi, nghiêm giọng: “Nếu anh nói dối thì đừng trách tôi”. Qua vài buổi họp mặt, hò hẹn, Vân đã chính thức nói lời yêu tôi và chúng tôi hỗ tương với nhau dù Vân biết rất rõ tôi đã có vợ. Tôi sững người trước câu hỏi của vợ. Vân yêu cầu vợ tôi “giải phóng” cho tôi để tôi được đến với hạnh phúc thực thụ của đời mình.

Những thủ tục kia chiếm mất của tôi gần 30 phút và quan trọng hơn là nó khiến xúc cảm yêu đương trong tôi biến mất. Tôi học xây dựng; ra trường, để có thêm kinh nghiệm, tôi nhận các công trình ở xa. Thế nhưng, Thảo gạt tay tôi ra, ôm gối ra phòng khách ngủ; trước khi đóng cửa phòng, cô không quên gằn giọng: “Sáng mai tôi sẽ nói chuyện đàng hoàng với anh”.

Thế nhưng, hễ tôi tỏ ý muốn gần gụi vợ thì thái độ của cô lại quay ngoắt 180 độ. Vào đêm tân hôn, tôi sung sướng thăng hoa cùng Thảo bởi vợ tôi là một cô gái còn trinh nguyên. Hóa ra, lâu nay nay Thảo vẫn nghĩ về tôi là một gã chồng tởm lợm. Giờ tôi không còn quan tâm tới xúc cảm của vợ nữa mà quan yếu hơn là xúc cảm của tôi.

Nhưng niềm sung sướng chưa được bao lâu thì tôi té ngửa khi vợ ngoan “lột xác” thành bà cô lắm điều, luôn miệng tróc nã tôi về chuyện trinh tiết.

Vợ tôi nói: “Cô mang đơn đây, tôi kí luôn. Chuyện chăn gối của hai vợ chồng không hòa hợp, tôi không biết làm sao để hóa giải nên tâm lý rất chán nản. Thế mà trời tính không bằng người tính, Vân cho rằng tôi chia tay cô là vì vợ tôi ép buộc nên đã hùng hồn đến tận nhà tôi để gặp Thảo.

Tôi ậm ừ đồng ý vì tôi biết có cố thuyết phục, Thảo cũng sẽ không đổi thay quan điểm. Cô tính đến đủ mọi chuyện nè tôi sẽ li hôn, chúng tôi sẽ lấy nhau, tổ chức đám cưới ra sao, sinh con đầu lòng là con trai thì đặt tên thế nào, con gái thì đặt tên ra sao… Sự náo nức của Vân khiến tôi phát sợ nên sau 2 tháng, tôi tìm cách chia tay.

Thảo đề nghị tôi viết lại tuốt tuột những mối tình, những đàn bà tôi đã từng có quan hệ giường chiếu. Ba năm nay, tôi đã sống trong cuộc hôn nhân địa ngục của mình, nơi mà tôi và Thảo - vợ tôi, luôn tìm cách để báo oán nhau.

Hai người phụ nữ gân cổ lên cãi nhau trong phòng khách. Thực lòng, tôi cũng cảm thấy mình có lỗi vì trước Thảo, tôi đã yêu đương, chơi bời quá nhiều. Từ hôm đó trở đi, tôi dẹp hết lý lịch tình trường, không tuyên thệ trước khi “lâm trận” nữa mà hễ muốn, tôi sẽ gần gụi vợ ngay, dù cô có thuận tình hay không.

Tôi chưa từng xác định chuyện dài lâu với bất kì cô ý trung nhân nào cho tới khi gặp Thảo. Tuy nhiên, Thảo chỉ dằn vặt khi tôi muốn gần gũi cô, còn những lúc khác, vợ tôi vẫn là một người vợ rất tốt. Đúng như lời vợ tôi nói, sáng hôm sau, cả hai chúng tôi cùng xin nghỉ việc để trò chuyện “đàng hoàng” với nhau.

Lúc chìm vào giấc ngủ, tôi ôm vợ thỏa mãn với ý nghĩ: “Thời này, có mấy gã đàn ông được may mắn như mình, lấy được vợ ngoan ngoãn, dịu hiền”.

Lúc ấy, qua bạn thân, tôi có quen được một cô sinh viên tên Vân. Khi yêu nhau, Thảo luôn tỉnh ngủ giữ mình để chúng tôi không “vượt rào”. Nên chi, mấy tháng trời ròng rã, tôi và vợ hoàn toàn không có quan hệ giường chiếu.

Tôi cũng không kể cho cô nghe chuyện khi còn trẻ trai, tôi đã sang trọng nhiều mối tình và dĩ nhiên, tôi không còn “nguyên” Đàn ông mới trọng chuyện tiết trinh của nữ giới chứ phái đẹp mấy ai để tâm đến lịch sử tình trường của đối phương.

Thế mà bây chừ, vợ tôi lại cứ đào bới chuyện quá vãng để dằn vặt tôi. Người thương tôi nói: “Em muốn giữ cho đêm tân hôn, khi ấy, chúng mình sẽ trao cho nhau tuốt tuột, phải không anh?”.

Tưởng vợ giận dỗi chuyện gì mới gây lộn nên tôi nhẹ nhõm nói lời ngọt. Khi ấy, tôi nghĩ rằng vì là lần trước hết nên cô còn nhiều bỡ ngỡ, e thẹn. Khác hoàn toàn với những người tôi đã tương hỗ trước đó, Thảo là con nhà gia giáo, ngoan ngoãn, mọi cử chỉ đều rất dịu dàng. Thảo có khóc, tôi cũng mặc kệ. Sự thầy giáo của vợ sau cánh cửa phòng ngủ  “Tưởng rằng sau khi đã khai ra một bản lý lịch các mối tình của mình, Thảo sẽ cho tôi được yên thân vì sau hôm đó, cô đối xử với tôi vẫn rất bình thường, vẫn quan tâm và dịu dàng chăm sóc.

Trời ơi! Có mê tôi cũng chẳng nghĩ đến chuyện có ngày tôi lại gặp phải tình huống trớ trêu như thế này. Từ giờ phút ấy, vợ ngoan của tôi biến mất hoàn toàn và thay thế vào đó là một mụ vợ lắm điều và vô lý. Tôi đuổi Vân ra khỏi nhà và kiên quyết không li hôn với Thảo. Vô phúc lấy phải gái ngoan  Tôi tên Phúc, năm nay 30 tuổi. Chúng tôi chỉ còn là vợ chồng trên danh nghĩa và ông chồng đã “mất trinh” là tôi đây sẽ hành tội vợ mình cho tới khi nào hả dạ mới thôi.

Lấy nhau được một tháng, một đêm, trước khi gần gũi, Thảo bất thần hỏi tôi: “Sao anh lại nói dối tôi? Anh đâu còn trinh mà dám tráo trở lấy tôi làm vợ?”. Tôi không li hôn vì tôi muốn giày vò Thảo.

Vợ tôi không bộc bạch nhiều xúc cảm. Tôi không dám thử “tình một đêm”, “bóc bánh trả tiền” vì sợ rước bệnh vào người nhưng Vân thì yêu tôi thực thụ. Thấy tình hình có vẻ găng tay, tôi viết đại ba cái tên, kể qua quýt chuyện tình của tôi với họ cho Thảo nghe. Tôi thành thân khi vừa 27 tuổi. Nhưng quả thật, khi xác định lấy Thảo làm vợ, tôi đã tuyệt đối chung thủy với cô, từ khước mọi lời mời chào ở bên ngoài.

Tự an ủi mình như vậy, tôi yên tâm yêu và cưới Thảo làm vợ. Tôi sững sờ và cảm thấy điếm nhục. Mời cô rước ngay của nợ này đi cho tôi”. Từng lời, từng lời Thảo nói ra xộc thẳng vào não tôi. Để lấy lòng Thảo, tôi cũng không dám bỗ bã mà phải cư xử lịch duyệt, lời ăn ngôn ngữ phải chú ý từng li từng tí một để cho Thảo và gia đình cô thấy tôi là người có học, đứng đắn, không chơi bời.

Ngoài mặt cô thơn thớt nói cười nhưng trong lòng lại chỉ toàn là sự dè bỉu, khinh bỉ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét