Tổng giám đốc dự án Park Kim Hee kể: “Nếu như ở các đợt về thăm quê trước đây, chương trình luôn dành sự ưu tiên cho những gia đình có tình cảnh khó khăn: Người chồng bị dị tật hoặc không có nghề ổn định; kinh tế gia đình không cho phép người ta có khả năng về thăm quê ngoại
Bằng tiếng Việt. Họ sinh đứa con đầu ở VN, sau đó, Xuân mới theo chồng về HQ. Mối quan hoài của em hiện thời là làm sao nuôi dạy các con cho tốt”. Trước khi lấy chồng, Xuân đã đi học tiếng Hàn và được nhận làm thông ngôn ở công trình sân golf Long Sơn (Lương Sơn, Hòa Bình) - nơi Lee cũng đang tham dự xây dựng ở đó. Khi đi lấy chồng ngoại quốc không ai biết chắc mạng của mình sẽ như thế nào, nhất là phần lớn những cô gái lấy chồng HQ đều chưa có một sự tìm hiểu tối thiểu nào về người mình sẽ chung sống cũng như môi trường văn hóa, tầng lớp mà họ sẽ phải đối mặt, thích nghi.
Bà rơm rớm nước mắt: “Không, tôi tin tưởng người bạn của Ngọc. Tính đến năm 2012, đã có 190 gia đình (với 684 người) có cô dâu là người Việt Nam, Philippines, Mông Cổ, Thái Lan đã được hỗ trợ về thăm gia đình ngoại theo chương trình này. Vì là thợ điện có tay nghề cao nên chồng của Ngọc không những đảm đang được kinh tế gia đình mà còn vài năm lại đưa cả gia đình về thăm quê ngoại một lần.
Điều này sẽ giúp các cháu đỡ xa lạ hơn với quê ngoại” - bà Park Kim Hee bổ sung. Với cả chính con gái mình sao?”. Nước mắt và nụ cười Đã có nước mắt rơi trong ngày họp mặt, trong những câu chuyện kể, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự mừng, vui, của sự hàm ân với số mệnh.
Điều băn khoăn của Xuân về việc làm sao cho con hòa nhập tốt với cộng đồng nhưng không quên nửa dòng máu của mình cũng chính là nỗi niềm của nhiều người mẹ khi con mình chẳng thể nói tiếng Việt.
Mục đích của chương trình không chỉ đơn giản là tạo diều kiện cho các gia đình đa văn hóa về thăm quê hương mà còn làm cho mối quan hệ gia đình thêm khăng khít và các gia đình này có thể thiết lập một mạng lưới giao lưu tại HQ. Bởi, thông qua chương trình này, các cháu sẽ hiểu biết hơn về văn hóa quê nhà, nâng cao lòng tự trọng, tự tôn, từ đó cũng có ý thức coi trọng nơi đang sống.
Từ “mãn nguyện” đã xuất hiện vài lần giữa chúng tôi, đặc biệt là từ phía người chồng.
Điều băn khoăn duy nhất ở Xuân là làm sao cho con hòa nhập tốt với cộng đồng nhưng vẫn không quên cội nguồn nửa dòng máu của mình. Các cô gái Việt có ngoại hình dễ thương, tính cách ôn hòa, được giáo dục trong một môi trường văn hóa truyền thống tương đồng với HQ.
Bắt đầu từ năm 2013, dự án giúp đỡ nữ giới hôn phối thiên di được chuyển sang thành dự án thực hành nuôi dưỡng sự trưởng thành các nhà lãnh đạo của xã hội HQ trong mai sau là các trẻ thơ thuộc gia đình đa văn hóa. ” - Chu Anh Lượng (33 tuổi) đã nói như thế khi đặt chân xuống sân bay Nội Bài.
Quơ những điều đó đã tạo được dấu ấn hạnh phúc trên khuôn mặt của mỗi thành viên trong gia đình nhỏ bé này. “Chuyện này như trong mơ. Ông cho rằng những đứa con của các gia đình đa văn hóa cũng như các gia đình HQ đều có thời cơ như nhau trong việc phát triển hào kiệt và trở nên những người lãnh đạo tầng lớp HQ trong tương lai.
Chị hỏi em có bằng lòng với cuộc sống hiện tại không à? Em cảm thấy mình ổn, từ khi sang đây (hơn 6 năm - PV) em sinh con, đi học thêm tiếng Hàn. Còn đại diện hãng bảo hiểm Samsung - đơn vị tài trợ dự án cho biết: “Các gia đình đa văn hóa đã vượt qua được các định kiến tầng lớp, đặc biệt là trẻ nít thuộc gia đình đa văn hóa sẽ là đời trưởng thành ngày mai của xã hội HQ, chính điều này là động lực để chúng tôi thực hành việc giúp đỡ Trong suốt 7 năm qua và sẽ cụ đấu giúp đỡ trong mai sau”.
Chương trình, ngoài việc tổ chức về thăm quê ngoại cho các gia đình đa văn hóa, dự định sẽ thực hiện các giáo dục can dự về khả năng vai trò lãnh đạo và sự khác nhau về văn hóa, việc nuôi dạy trẻ, những khó khăn trong nuôi dạy trẻ.
Đôi vợ chồng Nguyễn Thị Lý (sinh năm 1986, Hải Phòng) và Sung Jeun Young (SN 1964) sống ở thành phố Taechen cách Seoul không xa, có hai đứa con, một gái một trai.
Em ấy nói Park là người tốt
Các cháu nhà tôi chỉ được biết đến ông bà ngoại ưng chuẩn những tấm hình từ quê nhà, nhưng giờ đã được gặp trực tiếp, được nhận những cái ôm ấm áp từ ông, bà, cô, dì, chú, bác, anh chị em họ. Hướng tới đời thứ 2 Chương trình “nữ giới di trú về thăm quê hương” do Quỹ nữ giới HQ thực hiện từ năm 2007 với sự tài trợ của Ủy ban cống hiến tầng lớp bảo hiểm nhân thọ, Bảo hiểm nhân thọ Samsung - nhằm tạo điều kiện cho các gia đình đa văn hóa hiểu về nhau hơn, sống hạnh phúc hơn.
Bọn em ở riêng nên quan hệ với nhà chồng cũng chẳng có vấn đề gì. “Trước khi về VN, các cháu đã được học những câu chào hỏi đơn giản, tên gọi một số đồ vật, con vật. Lý kể lại “cuộc tình” của mình thật đơn giản: “Hồi còn trẻ, em mê con trai HQ lắm, ai cũng đẹp trai. Trong 10 năm ấy, Ngọc có mỗi việc sinh con (2 gái, 1 trai) và đi học tiếng Hàn, học nấu bếp.
Buổi gặp gỡ các gia đình Việt - Hàn tại Hà Nội với sự có mặt của Đại sứ Hàn Quốc tại Việt Nam. Thế nhưng người ta bảo, nếu không nhận lời thì phải trả tiền vé phi cơ cho anh ấy sang đây xem mặt. Có chị bạn lấy chồng HQ, bèn dặn: Khi nào có điều kiện thì giới thiệu nhé.
Một gia đình Việt - Hàn hạnh phúc. Nhưng khi nhìn thấy anh ấy, em thất vọng lắm vì anh ấy không đẹp trai, đã thế lại còn già nữa. Mấy tháng sau chị ấy giới thiệu thật. Bà Park Gi Nam, đại diện lãnh đạo Quỹ Phụ nữ HQ cho biết, hiện ở HQ có khoảng 1 triệu người thuộc các gia đình đa văn hóa, trong đó, các gia đình Việt - Hàn chiếm một phần không nhỏ.
Phần vì không có tiền để trả cho người môi giới, phần nữa cũng cảm thấy anh ấy là người tốt nên đồng ý thôi. Ngài Đại sứ HQ Jeon Dae Ju cũng đánh giá cao chương trình này của Quỹ đàn bà HQ và Ủy ban cống hiến tầng lớp bảo hiểm nhân thọ, hãng bảo hiểm nhân thọ Samsung. Và quả thực, chàng rể của tôi là người thật tốt. Em cũng không bị sức ép phải có tiền gửi về gia đình.
Họ thực sự có thời kì tìm hiểu nhau, yêu nhau rồi mới đi đến quyết định chung sống. Hai đứa con trai mũm mĩm, sáng sủa; một căn hộ xinh xẻo ở tỉnh Wonjou Kwangdo (phía đông, cách Seoul 1 giờ chạy xe); vợ làm ở một cơ sở sinh sản dụng cụ y tế, chồng buôn bán máy xúc, máy ủi; gia đình cha mẹ chồng sống cách đó không xa và sẵn sàng viện trợ mỗi khi cần.
Qua sự giới thiệu của một người bạn đang làm dâu ở HQ, Giang Thị Ánh Ngọc (35 tuổi, thị xã Quảng Yên, Quảng Ninh) quyết định lấy anh Park Jun Seop (46 tuổi) và sang làm dâu ở HQ đến nay là 10 năm. Các bé không được học tiếng Việt do bản thân các bà mẹ cũng phải chật vật học tiếng Hàn để hòa nhập với cuộc sống nơi đất khách quê người, còn các ông bố thì đa số không biết tiếng Việt.
Khác với nhiều trường hợp khác, Mai Thanh Xuân (33 tuổi ở Chương Mỹ, Hà Nội) và Lee Chang Yeon (39 tuổi), là một “cặp đôi hoàn hảo”. Kinh tế trong gia đình, chồng lo.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét