Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

Lời nguyền ở ngôi làng không chiêm ngưỡng ăn thịt bò.

“Hơn 60 tuổi rồi mà tôi không hề biết miếng thịt bò nó ngon lành thế nào

Lời nguyền ở ngôi làng không ăn thịt bò

Ngày nay, đình làng Võng La còn giữ được một số di vật có giá trị về nghệ thuật điêu khắc cổ, giá trị văn học, sử học như: án gian thờ, ngai thờ bài vị, hạc gỗ, cỗ kiệu bát cống, các di vật đồ đồng, các hoành phi, câu đối, ngọc phả… Cuộc sống làng quê thuần nông vắng bóng con bò cứ thế trôi đi cho đến khoảng năm 1975, một con bò đen bất thần xuất hiện trong làng.

Sau khi bán xong, lãi kha khá, chủ nhà đã liều "tự thưởng" cho mình một con bê. Giữa lúc đó, trong gò đất bỗng xuất hiện một con bò sữa. Tích cực ý thức, 3 ông dẫn quân phá vây, đánh tan hàng vạn quân giặc, thu được thiếu gì khi giới, lương thực.

Từ một huyền thoại  Theo sử làng, hàng nghìn năm trước, làng có một gia đình cả 3 anh em đều là tướng dưới triều vua Hùng. Gia đình ông đông con, gia cảnh nghèo đói, con cái nheo nhóc. Là rường cột gia đình, nhìn vợ con đói khổ, ông không đành. Đàn bò của ông Cường đã đem lại “cơm, gạo, áo, tiền”, giúp ông nuôi dạy những người con ăn học tử tế.

Suốt ngày, ông ở ngoài đê với đàn bò, thậm chí rải cả manh chiếu ra đó để ngủ.

Ngay sáng hôm sau, ông đi vay tiền tài người thân, xóm giềng, lẳng lặng lên vùng cao mua một con bò đen về nuôi.

Vài đêm liền, ông cứ đứng ở triền đê, rống rít những từ ngữ khó hiểu.

Tuy nhiên, trong cuộc họp với các cố lão, ông Cường chỉ nhẹ nhõm phân bua: “Gia đình con đâu dám mạo phạm tới các ngài. Quá sợ hãi, người nhà thú với các cao niên chuyện ăn thịt bê.

Cuộc sống gia đình đó bị đảo lộn khi người rường cột không muốn về nhà. “Thừa thắng xông lên”, ông Cường hứa: “Gia đình con chỉ nuôi bò để phát triển kinh tế chứ không phải mục đích “xẻ thịt”.

Sự việc này trở thành chuyện “kinh thiên động địa”, phá vỡ lệ làng hàng ngàn năm. Sự việc ăn thịt bò chỉ bại lộ khi mấy hôm sau, dân làng bỗng thấy ông chủ nhà không còn tỉnh táo. Người gây “bão” là ông Trần Văn Cường, một người con Võng La. Bởi có kiêng có lành”.

Từ đó, ông dành thời kì đi tìm hiểu phương pháp nuôi bò, phối giống bò ở nhiều nơi, tự mình chăm sóc bò. “Tội” là dám phá vỡ lệ làng, còn công thì góp phần phát triển kinh tế làng. Người làng hay người nhà hỏi lý do, ông chỉ lắc đầu ngấm nguẩy, không đáp. Được các cao niên mách, gia đình khẩn trương sửa lễ ra đình tạ tội với 3 ngài. Các cụ cứ yên tâm.

Một nét đẹp văn hóa trong lễ hội làng là tục kiêng không ăn thịt bò và dùng thịt bò để cúng tế vẫn được lưu truyền đến Ngày nay. Tiếp sau đó, cả đàn bò kéo ra rất đông, đủ sữa cho bít tất binh sĩ tăng thêm sức khỏe.

Binh sĩ đều bị đói khát, tình hình vô cùng khẩn cấp. Lời nguyền ấy đã trở thành lệ làng, cho đến hàng ngàn năm sau vẫn được tuân theo. Nhiều lúc, các con tôi cứ đòi thử ăn thịt bò nhưng vợ chồng tôi dứt khoát không đồng ý. Một lần, nhà Vua cử đi đánh giặc, 3 ông dẫn quân đi, trúng kế, bị vây hãm nhiều ngày. 3 ngài chỉ dạy "không được dùng bò để cày, không được ăn thịt bò, không cúng thịt bò chứ các ngài có cấm nuôi bò đâu”.

"Xơi thịt bò". Rất trùng, sau đó, người chủ nhà không còn đi lang thang ngoài đê nữa, tinh thần dần ổn định, sáng suốt trở lại. Dù thế nào, gia đình tôi cũng giữ gìn nét văn hóa, tập tục từ nghìn xưa để lại.

Từ đó, dân làng Võng La e sợ, ngần ngại mỗi khi nhắc tới việc. Trước thành tựu ấy, dân làng lũ lượt qua nhà ông hỏi bí quyết nuôi bò. Loài bò nuôi mới xuất hiện khoảng hơn 30 năm ở ngôi làng Võng La Thắng trận giòn giã, 3 ông được vua thăng tước, ban cho về quê hương hưởng bổng lộc đời đời. Thoát khỏi dư luận, ông Cường nhẹ đầu. Con hứa là con làm!” Vợ ông Cường kể chuyện gia đình mình là hộ trước tiên dám nuôi bò Nghe êm tai, các bô lão không còn “đấu tố” và người làng cũng không tẩy chay gia đình ông Cường

Lời nguyền ở ngôi làng không ăn thịt bò

Trước sự "lách luật" hợp lý ấy, các bô lão ngớ người: “Đúng là các ngài cấm ăn thịt chứ đâu cấm nuôi bò”. Đình Đại Độ của làng Võng La thờ ba vị phúc thần húy là Linh Công, Minh Công và Cung Công. Thôi thì, công cũng đúng mà “tội” cũng chẳng sai. 3 ông là những vị tướng giỏi đã có công đánh đuổi giặc giữ nước dưới thời Hùng Duệ Vương, là những vị thần nằm trong hệ thống huyền thoại về những anh hùng khai sáng thời dựng nước.

Sau ngày 3 ông mất, theo sắc chỉ của Vua, dân làng lập miếu phụng dưỡng, không quên xây miếu thờ “Thần bò” để tạ ơn. Không chỉ kiêng ăn thịt bò, dân làng còn tuân theo lệ đến mức cho rằng không được nuôi bò. Người dân từ đó cũng tránh nói từ "bò" vì sợ phạm húy Thần.

Con bê bị "xẻ thịt" khá bí hiểm. Hàng ngàn năm, làng chỉ nuôi trâu để cấy cày. Lý do nghe rất hợp lý: Đất lề quê thói. Trước “bão” dư luận, người nhà ông Cường run cầm cập.

Các cao niên còn tổ chức họp để làm rõ mọi chuyện, chuẩn bị ra quyết định “tẩy chay” gia đình ông Cường. Sau bao đêm nghĩ suy, rồi một ý định táo tợn lóe lên trong đầu ông. Mọi người khuyên ông nên đi trả lại bò. Ba ông vắt sữa uống, thấy hết khát lại tăng thêm sức lực. 3 ông cùng ngửa mặt lên trời khấn vái. Gia đình bán chú bê được món tiền kha khá.

Ông Vũ Tiến Thìn, Phó Bí thư Đảng ủy xã Võng La cho hay, ngày hội làng tưng bừng, rộn rịch với các trò diễn nhằm tưởng vọng 3 vị tướng quân đã có công với nước với dân.

Chuồng bò bắt đầu đông đúc. Làng Võng La không dùng bò để cày và tuyệt đối không ăn thịt bò. Ông cứ đi ra ngoài đê, tay cầm cỏ miệng lẩm nhẩm những điều không rõ nghĩa. Hồ hết người làng đều sợ hãi, trách móc ông về tội dám cả gan “báng bổ” 3 ngài, đụng chạm tới “Thần bò” và phá vỡ lệ làng. “Công” hay “tội” khi mang bò về làng?  Lúc ông dẫn bò về, cả làng “dậy sóng”.

Nhắc đến việc này, dân làng không ai không nhớ một chuyện từng xảy ra, mà họ cho rằng do các ngài quở”. Bà bảo, dù nuôi hàng chục con bò, nhưng gia đình mình luôn giữ đúng lời hứa: Chỉ nuôi chứ không xẻ thịt bò. Miễn các ngài không trách phạt là được rồi”.

Theo Xa lộ luật pháp. Nao nức, ông Cường càng Hăng hái chăm nom bò. Biết là được "bò Trời" giúp, 3 anh em phát thệ: Từ nay về sau, vào các ngày cúng tế, người làng không được dùng thịt bò. Số là, có người trong làng cũng nuôi đàn bò. Bò gặm cỏ đầy trên đê. Phép Vua còn phải thua lệ làng. Một mình ông phá vỡ lệ làng thì khó sống ở đất này.

Từ ấy, làng Võng La nhà nhà nuôi bò, người người nuôi bò. Với công lao ấy, các vị được dân làng tôn làm Thành hoàng, có sắc phong của triều đình. Thời gian thấm thoắt trôi đi, con bò đen đã đẻ ra một chú bê. Khuôn mặt nhãi, người vợ của ông Cường kể: “Là người trước hết mang bò về làng, thú thiệt không biết chồng tôi có công hay có tội nữa. Cứ thế, từ một con nhân lên thành vài con.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét