33 tuổi rồi mà còn nằm ở thế kẹt vậy sao? Nếu tôi đi khỏi nhà vẫn có thể bảo đảm cuộc sống nhưng còn danh dự của tôi và gia đình biết làm sao? ngày nay tôi và bồ đã ráng rất nhiều để xây dựng mai sau, tôi thật sự cảm nhận được tình cảm của anh: nghiêm túc (anh đã đổi thay, chỉ chí thú làm ăn) và thực tâm (anh luôn quan tâm, dẫn tôi về nhà giới thiệu và đề nghị mẹ đi xem ngày - điều này các anh trước đó không có).
Anh rất thương ba, từ khi ba bệnh anh gọi điện thẳng tuột và có lúc nước mắt lăn dài khi cổ vũ ba ráng giữ sức khỏe và đừng nghĩ suy nhiều. Tôi không hiểu sao lại nói như vậy được nữa? Thời buổi này, gặp nhau rồi giao thông điện thoại, tôi là kiền không lẽ không biết cư xử như thế nào sao? Tôi giận và tránh gặp mặt, trò chuyện với mọi người, càng tránh xa việc đề cập đến chuyện đầu mối ấy.
Một lần vì có đứa bạn đi chung nên tôi đồng ý, anh xin số điện thoại và giao thông từ đó. Tôi cố quên vết thương lòng, vứt hết những kỷ niệm về anh, tụ hợp dạy học. Tôi đau xé lòng vì nào đã nói chuyện với anh ta ngày nào. Từ đầu năm nay, anh thay làm và dành dụm được hơn 100 triệu để mua miếng đất, sau này hà tiện nhiều, làm bao nhiêu cũng chỉ để cho ba chữa bệnh.
Giờ đây tôi đang quen một người, 37 tuổi, quê miền Tây, làm nhân viên khách sạn mà tôi đang dạy kèm cho con chủ khách sạn đó. Tôi mặc xác, họ muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm, tôi đi.
Chia tay mối ngành ngọn ở tuổi 22, sau gần 4 năm gắn bó với bao hứa hẹn, thương xót, tôi trở nên buồn chán, gần như mất niềm tin nhưng không cho phép mình đánh rơi cuộc sống, gắng gượng đứng lên với kết quả kiến giảng xuất sắc, thực tập loại giỏi.
Giờ tôi đang chạy trốn khỏi những nhát dao, rìu búa miệng lưỡi của chính những người nhà trong gia đình. Tôi cho anh dịp. Chủ khách sạn và anh từng hợp tác làm ăn nên đã kêu anh cứ ở khách sạn phụ giúp, mặt khác vẫn làm môi giới nhà đất. Anh thích và mời đi uống nước khá nhiều lần nhưng tôi đều từ khước. Rồi cũng gặp người này người kia khi bước sang tuổi 25, nhằm tạo thời cơ cho mình tìm bến đỗ.
Tôi quá nhu nhược trước bản thân, không dám đối đầu với những gì người nhà đang bàn tán, bởi gia đình anh bồ chưa tới hỏi cưới nên tôi chưa dám kiên cố anh sẽ lấy tôi. Nhưng người nhà cứ một mực nói tôi phải thích, phải đồng ý mới cho số điện thoại để giao thông chứ mất công tôi không thích lại gắt gỏng, làm anh ta và gia đình khó xử.
Xin mọi người hãy giúp tôi làm sao cho vẹn tròn, vô cùng cảm ơn. Anh đã nói với tôi điều đó, chuyện cờ bạc là lúc có tiền, anh em làm chung rủ nhau chơi chứ không phải đi chơi chuyên nghiệp.
Tôi chỉ nói với gia đình hãy cho anh chàng kia số điện thoại, nếu anh ta thật sự muốn sẽ giao thông và tìm hiểu.
Ban đầu, tôi thật sự bối rối khi thấy anh nghiêm chỉnh, còn tôi thật ra chưa có tình cảm gì nhưng nghĩ ở tuổi 33, cần lấy chồng sinh con và thoát ra khỏi gia đình đầy áp lực.
Bực bội, bức bối, tôi chẳng thể thét lên, không thể khóc, cũng chưa nói với anh tình nhân để tìm cách giải quyết.
Đó chỉ là việc phụ của anh, thật ra anh làm trong lĩnh vực môi giới nhà đất, cũng không thoát được cuộc khủng hoảng bất động sản thời kì qua mà bị mất hết tiền tài. Oái oăm thật, người mình thích chẳng thích mình, người không thích cứ đeo bám, vậy nên tôi bỏ qua nhiều thời cơ.
Khi bạn bè và gia đình biết về lý lịch xấu của anh, đã ly dị, có con riêng, con anh đang được nhà nội nuôi từ lúc 2 tuổi, mẹ bé chẳng quan hoài hỏi han, nay bé 10 tuổi.
Tiền anh còn cho con đi học và đưa tôi cất giữ. Sáng nay tôi thức giấc với tâm trạng thật nặng nề, xếp đồ đoàn vào cốp xe rồi vào trường dù bữa nay không có tiết dạy.
Anh nói ráng làm, đầu năm sau cưới, tôi cũng đồng tình vì tin ở tình cảm và sự thay đổi của anh, anh sẽ là người cha tốt.
Mẹ ra quyết định nếu cả hai anh cùng bước tới, mẹ sẽ chọn anh ta. Tôi về quê anh, nhà anh cũng chẳng phải sung túc gì nhưng biết thương yêu nhau. Ra trường tôi được phân công đi làm ngay, mừng rơi nước mắt dù lương rất thấp. Tôi đã nói hãy để bản thân quyết định thế cục, mẹ lại bảo không được, sợ sau này tôi khổ lại trở về làm khổ người thân, còn muốn tự quyết định thì hãy đi ra khỏi nhà.
Thế nhưng ngày nào về đến nhà cũng xì xầm, lúc nhỏ lúc to để cho tôi nghe. Thế cuộc tôi trải qua bao thăng trầm của cuộc sống, khó khăn vật chất như bao sinh viên nghèo túng, phải ăn mì tôm, lọc cọc với con ngựa sắt hàng chục km để dạy kèm kiếm 200 nghìn đồng/tháng vào thời điểm 2002, phải nói dối bạn bè là bận để không dự các chuyến du lịch cùng lớp.
Không biết bé con anh có thương tôi không, công việc của anh có ổn định lâu dài được không? Nếu bảo đảm hai điều này tôi sẽ chẳng phải bàn chuyện có nên lấy anh? Đùng một cái, gia đình “dắt” cho tôi một anh cũng 37 tuổi bảo hãy gặp, tìm hiểu nếu được nên lấy anh này vì gia đình cùng quê, tử tế, có công việc ổn định (làm công trình cấp thoát nước, đi theo công trình), quan trọng là anh ta còn độc thân.
Thanh Nhàn. Anh còn đánh bài, cá độ, đào hoa, bởi thế mọi người khuyên tôi nghĩ suy lại. Tôi 33 tuổi, ba má nhìn thấy là muốn “băm” rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét