Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Áp lực cách làm kinh tế đã biến tôi thành gái gọi.

Khi ấy, với tôi chỉ ước mơ giá như bác mẹ mình đỡ đói nghèo, vất vả hơn thì có lẽ tôi cũng được ăn sung mặc sướng

Áp lực kinh tế đã biến tôi thành gái gọi

Lần trước hết ấy tôi được người ta trả công bằng cả năm đóng tiền nhà mà vẫn còn dư ra chút ít để ăn xài, sinh hoạt cho riêng mình. Ước mơ thoát khỏi cảnh lao động nặng nhọc chân lấm tay bùn… cơ hàn, nghèo khó để trở nên người có địa vị giàu sang. Bắt đầu từ đây tôi cũng kết thúc luôn cái cảnh ăn lo từng bữa, những khoản tiền thu nhập từ công việc ấy đủ dư giả cho việc ăn, ở và hoài học hành của mình.

Ảnh minh họa Cái suy nghĩ ấy cứ ăn sâu và lớn dần trong tâm khảm của đứa con gái mới lớn như tôi. Đương nhiên rằng trong cái niềm vui ấy cũng là nỗi lo âu khôn nguôi về cơm, áo, gạo, tiền, nhưng tôi vẫn tự nhủ rằng mình sẽ thế vượt qua… Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng yên ả, tốt đẹp đúng như những gì chúng ta dự tính trước.

Vì nếu không có tiền thì rất có thể tôi sẽ phải đuổi ra khỏi nhà trọ, và còn cả những đồng bạc vay mượn bạn bè, mua nợ nữa chứ. Áp lực kinh tế với tôi càng ngày càng lớn, nên lúc này đây tôi cũng nghĩ đến những công việc làm thêm bán thời kì để có thêm thu nhập trang trải cho cuộc sống. Tuy nhiên tôi chẳng biết rồi thế cục mình sẽ đi về đâu nữa, tôi có tiếp tục công việc này của mình để lấy tiền trang trải học tập hay kết thúc để rồi lại phải khổ sở khó khăn vật lộn với nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Ngày nhập trường tôi vui sướng đến không cầm được nước mắt, vì chí ít tôi cũng đang dần thực hành được ước mơ của mình.

Và cố ấy cũng được đền đáp bằng kết quả tôi đã thi đậu được vào một trường đại học danh giá ở ngay giữa thủ đô Hà Nội. Áp lực kinh tế biến tôi thành gái gọi lúc nào không biết.

Thế rồi một hôm cũng có người gọi điện cho tôi thật, và tôi đã đến đó đúng theo địa chỉ được hướng dẫn trong điện thoại. Từ những ước mơ ấy tôi đã quyết tâm vắt học hành để cố mong sao sau này có thể thực hiện được ước mong của mình. Tuy nhiên một đứa con gái không kinh nghiệm, không bằng cấp như tôi đi xin việc làm ở cái trung tâm thành thị to lớn này quả là điều không phải dễ.

Tôi thật sốc và choáng váng trước những lời nói của họ. Số tiền ít ỏi được gia đình gửi cho luôn không đủ chi trong một tháng sinh hoạt, học tập, vậy là tôi cứ phải giật gấu vá vai để sống cầm cự qua ngày… Tiền nhà tôi bắt đầu nợ, tiền ăn tôi đi vay bạn bè, thậm chí là còn mua chịu của những bà bán hàng quen thuộc.

Thế nhưng khi đến nơi tôi mới biết được rằng họ muốn tôi “bán dâm” cho khách chứ chẳng muốn tôi cần lao gì khác ngoài ra. Sinh ra trong một gia đình nông thôn nghèo khó, nên ngay từ nhỏ chị em tôi đã cảm nhận được sự đói ăn, thiếu mặc, nheo nhóc và lam lũ của những đứa trẻ nhà quê đến mức nào. Quờ mọi nơi đều nói tôi cứ để hồ sơ, số điện thoại và địa chỉ ở đây đến khi nào cần người thì họ sẽ gọi.

Nhưng rút cuộc tôi cũng bằng lòng lời yêu cầu ấy, bởi có lẽ đây cũng là giải pháp chung cục cho tôi. Tôi chỉ biết ngồi chờ trong hy vọng chứ chẳng biết làm gì khác ngoại giả.

Áp lực đồng bạc đã là nỗi lo âu lớn của tôi thì nay lại càng thấy rõ trong từng ngày sinh hoạt của tôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét