Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Em đã làm mới có lỗi vì không đưa anh ra khỏi vũng lầy.

Không như những người con trai khác. Sự thực đau lòng sau khi được lột trần làm em buốt giá.

Chẳng thể chịu đựng thêm nữa. Dù đã biết số điện thoại của nhau. Con cái là tài sản vô giá. Anh vừa trả tiền mua đất. Anh học trường sĩ quan lục quân. Anh làm em kính phục lắm. Tị nạn trong Nam. Người đàn ông gần 30 tuổi. Cô ấy lo cho anh từ nhà cửa tới cơm áo. Những việc em làm cho anh không vị lợi.

Nhà không được về. Đốt sao nhiêu tiền tài bác mẹ trong các bar. Em rất ghét những người đàn ông vừa qua những lần họp mặt đầu đã thề thốt yêu đương. Đến một ngày như thể hai người đã hiểu nhau quá rõ.

Các chị có hạnh phúc riêng. Cô ấy yêu anh và cầm sửa đổi con người anh. Hiểu đời.

Anh ấy phớt lờ khi anh lợi dụng các cô gái trước kia. Laptop của anh được gửi về nhà để bác mẹ mang đi bảo hành. Anh chuyện trò cùng em trên trang Facebook cá nhân chủ nghĩa như hai người bạn tốt.

Em bất lực và vô ích ngàn lần. Giờ trong người chỉ còn mấy trăm ngàn. Tiếng nói và tác phong của anh không gây một tẹo ngờ với em. Bao lần mang tiền ra hiệu cầm đồ chuộc lại điện thoại. Cuộc gọi chỉ tính bằng giây. Chưa cho anh thấy được ý nghĩa của lao động chân chính.

Em thương anh bằng thứ tình cảm của đại dương dào dạt. Được cử vào Sài Gòn công tác để giám sát tất tật khu vực miền Nam. Anh đặt em vào vòng xoay điêu trá.

Bước vào cuộc đời anh. Lại không mang laptop của cơ quan đi được vì có nhiều tài liệu mật. Không ve vãn hoặc buông lời thương. Bạn thân của anh bất bình đã chủ động nhắn nhe cho em biết về con người thật của anh.

Của những lôi kéo vật chất tầm thường. Lại còn bất hợp pháp phải chạy trốn. Mai anh lại đi sớm rồi". Anh không có việc làm. Sự mạnh mẽ và quả quyết trong từng câu chữ anh thốt ra làm em ngày một có cảm tình. Làm mẹ các con anh. Anh hưởng được quá nhiều sự ưu ái của thế cuộc. Chỉ yêu vì những chia sẻ thực tình được anh ngụy trang khéo.

Anh là con trai út nhưng không vì điều kiện gia đình giàu có mà ăn chơi vô độ.

Anh làm mọi thứ chỉ mong con cái được giáo dục nên người. Anh cẩn thận nhấc em những điều vụn vặt. Anh chỉ nói đúng về gia đình. Sự thoá mạ không dành cho con người? Anh à. Em học sư phạm mới ra trường với đôi mắt xanh biếc nhìn cuộc đời hồn nhiên. Không chỉ dừng lại ở những chuyện bề ngoài. Bất thình lình trước ngày đi công tác. Anh chứng dẫn rất nhiều lý do trước khi hỏi mượn tiền em.

Cô gái ấy cũng không thể hy sinh mãi. Anh qua 2 lần thương tổn. Hiện công tác tại Bộ Quốc phòng với chức vụ trợ lý. Chúng em nhận được gì của anh ngoài những tiếng chửi. Bài bạc. Ấy nhưng. Lén lút. Anh hỏi mượn em.

Anh còn lại một mình. Cần một người nữ giới làm vợ. Cô ấy như thiên thần. Mọi đề nghị anh cần nơi em đều được em đáp ứng trong khả năng của mình. Anh gọi điện: "Em ơi. Cô ấy vì anh mà từ bỏ cả gia đình. Làm sao em có thể oán thù con quỷ dữ đang lộng hành trong anh! Em cảm thấy có lỗi vì không đưa anh ra khỏi vũng lầy của địa ngục.

Bởi các cô ấy cũng có ý định đào mỏ và lừa đảo giống anh. Anh cũng không gọi điện hay nhắn nhe. Anh bắt đầu kể về gia đình và bản thân. Lúc ấy em nghĩ tới câu nói: "Trên cõi trần này những người bị thương về gươm súng còn ít hơn cả những người bị thương về ái tình". Người bạn thân ấy tìm mọi cách giao thông để thông tin cho em cảnh giác.

Em không yêu anh vì những lời có cánh. Lần đầu gặp anh. Yêu thế nào. Tử tế. Thật lòng. Anh đang sống tầm gửi nhờ một cô gái lương thiện khác.

Không cần xinh nhưng phải ngoan hiền. Mẹ làm bên giáo dục. Hiểu những phẩm chất của sự việc chứ không là cái vỏ ngoài bao bọc.

Anh thực sự là cậu ấm ăn chơi phá phách. Chưa một lần để anh nhận thấy cảm giác yêu tình thật. Có phẩm hạnh. Bác mẹ từ mặt. Em đã rút chân khỏi thế cuộc anh.

Cần có nhau mãi trong cuộc sống này. Anh kể rất ngắn gọn và xúc tính. Anh không biết đến từ trân trọng và đền đáp. Biết em là cô gái ngoan. Tình cảm. Tuyệt và hoàn hảo. Gái gọi. Anh tiếp kiến chia sẻ. Công việc đàng hoàng. Gió. Em không oán hận dù chỉ là một chút còng. Anh cho em biết phải đi công tác tại đảo Phú Quốc.

Tin nhắn thưa dần. Yêu không tính liệu. Đây chắc hẳn là người đàn ông chu đáo của gia đình. Trong sáng.

Dạy anh từng lời ăn ngôn ngữ. Dung tha cho anh khi phát hiện các cuộc tình nhanh chóng. Vẫn vô tư lự hưởng và thản nhiên cho đó là chuyện đời thường. Thay tình như thay áo. Con gái là thế. Trả cho anh những món nợ vay mượn bên ngoài. Em thầm nghĩ. Hẳn nhiên em đồng ý không một chút lần chần.

Sinh nhật. Và em chẳng có gì kinh ngạc nếu anh đã thực hiện xong kế hoạch lường đảo và cho em ra đi không thương tiếc. Một lòng một dạ hướng về nhân tình. Sẽ làm cho trái tim anh được liền sẹo. Anh đã yêu những ai. Tự vươn lên để lo cho cuộc sống của chính mình.

Anh nói cho em cả những chuyện tây riêng. Những ngày anh đi. Em lo cho anh thật nhiều vì anh nói bị bệnh trước khi đi.

Lời tỏ tình đơn giản thế thôi cũng đủ làm em lâng lâng cả buổi chiều. Một cảm quan nào đó trong em nhắc nhỏm không được cho anh mượn. Máy tính. Em từ khước một cách khéo léo#. Anh không dựa dẫm vào gia đình. Bản thân thì sai hoàn toàn. Vì sao đổ vỡ. Giờ đây. Em thương trái tim đa cảm của anh nhiều lần rỉ máu. Anh hỏi em sẽ không làm anh thương tổn lần nữa chứ? Em gật đầu hài lòng. Anh nói bằng giọng điệu của người trải đời.

Gia đình lương thiện. Bố làm quan chức. Những ngày sau đó.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét