Khi đó tôi cũng nản lắm chứ! Lúc ấy, tôi đã 24 tuổi nhưng tôi lại không bi quan như bạn lúc này. Làm được 3 năm tôi chuyển qua công ty khác và đến hiện thời tôi cũng đã có nhà riêng ngay ở trọng điểm đô thị. Như chính bản thân tôi, thời học xong phổ thông, tôi bỏ thi đại học vì nghĩ mình không đủ khả năng.
Dĩ nhiên, để có được như ngày bữa nay tôi cũng đã phải sang trọng bao lăm khó khăn, thăng trầm cuộc sống, nhưng dù trong cảnh ngộ nào thì tôi vẫn giữ vững được niềm tin yêu nghề, yêu công việc. Đến giữa năm 4 đại học, tôi xin đi làm bán thời gian với mức lương hồi đó là 1,7 triệu đồng (năm 1999).
Tôi quyết định thi đại học nhưng bị trượt vì thiếu tới 2 điểm. Đầu tiên là vì bản thân mình, thứ hai mới là ba mẹ vui, khi đó bạn sẽ thấy cuộc sống này ý nghĩa thế nào.
Bạn sẽ nghĩ như thế nào khi nhìn thấy khuôn mặt ba đượm buồn, nước mắt mẹ rơi vì đứa con mình không có nghị lực? Vì thế hãy cố lên bạn. Tôi từ tỉnh ôm sách lên thị thành đi học khi 25 tuổi, cũng là lúc bao nhiêu lo lắng, câu hỏi hiện về trong đầu tôi. Đọc xong bài viết “25 tuổi vẫn mờ mịt tương lai” của tác giả Giang, tôi chỉ biết khuyên bạn đừng bi quan với cuộc sống mà hãy nắm lên vì bạn còn rất trẻ.
Thành công hay không là do chính mình có thực thụ núm và phấn đấu với hết mình với công việc hay chưa. Bởi tôi nghĩ, chẳng bao giờ muộn cho một sự khởi đầu. Gia đình nghèo khổ thì lấy tiền đâu mà học? Thế nên hễ có ai mướn, ai thuê công việc gì là tôi làm tất, miễn sao có tiền để học là “ok”.
3 năm sau, tốt nghiệp xong tôi đi xin việc hoài không được. Những khó khăn mà bạn đang gặp hiện tại, bạn hãy xem đó là thách thức để mình phấn đấu vượt qua. Sau khi tốt nghiệp, tôi được nhận vào làm luôn.
Đến năm sau tôi thi một lần nữa và đỗ thủ khoa của trường. Một năm sau, tôi thi hai trường trung cấp và đậu cả hai. Xem thêm: Steve Job - tấm gương sáng để bạn noi theo Đông. Tôi đã chọn một trường để học.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét